CÁCH DÙNG NGƯỜI CỦA TÀO THÁO

      36

Tào Tháo không những nổi danh nhân vật cái thế, mưu lược hơn fan mà còn có cách chú ý người, dùng fan thiên hạ hiếm bạn sánh kịp.

Bạn đang xem: Cách dùng người của tào tháo


1. Chỉ cần là người có tài thì sẽ đề bạt, tiến cử, tìm kiếm người tài là chuyện vô cùng khẩn cấp (Duy tài thị cử, cầu tài nhược khát)

Thời kỳ Tam Quốc, trong quá trình xây dựng quyền lực tối cao của mình, vì muốn tìm kiếm người tài, Tào Tháo tổng cộng đã cha lần ban “cầu hiền lệnh” (lệnh cầu người tài đức). Cùng thời đại của ông, ko có người nào từng làm chuyện này.

Lần đầu tiên là vào năm Kiến An năm thứ 15 (năm 210), trong chiếu cáo viết rằng: “Từ xưa các bậc quân vương chịu đựng mệnh trung hưng, ai chẳng được các bậc hiền hậu nhân quân tử thuộc hợp sức để trị thiên hạ! đều bậc hiền khô tài như vậy, hay không thoát ra khỏi cổng làng, há chẳng thể cùng họ tương ngộ tuyệt sao? Chỉ sợ hãi rằng bạn trên không kiếm được họ thôi. Nay thiên hạ vẫn không được bình định, cũng là lúc đặc biệt cần đến hiền tài. Mạnh Công Tước làm cho gia thần của họ Triệu, họ Ngụy thì dư tài nhưng mà lại quan yếu làm đại phu ở những nước nhỏ như Đằng, Tiết.

Nếu như nhất định phải mong chờ kẻ sĩ thanh liêm thì Tề Hoàn Công làm sao có thể xưng bá một phương? Chẳng lẽ ko có một ai mặc áo thô vải rách tuy vậy lại ôm tham vọng lớn trong người giống như Khương Tử Nha ngồi mặt Vị Thủy câu cá sao? Chẳng lẽ cũng ko có một ai giống như Trần Bình sau khoản thời gian chịu ô danh tư thông cùng với chị dâu, nhận hối lộ nhưng vẫn có duyên gặp gỡ trở thành mưu thần mang lại nhà Hán? Các ngươi phải giúp ta tìm được những nhân tài bị mai một giống như vậy vào nhân gian, chỉ cần họ có tài thì phải tiến cử, ta có được họ là trọng dụng“.

Lần thứ nhì là vào Kiến An năm thứ 9, vào cáo thị viết rằng: “Người có đức chưa chắc đã có tài, mà người có tài cũng chưa hẳn có đức. Trần Bình trung hậu, thật thà, còn đánh Tần là người thủ tín sao? Trần Bình định Hán nghiệp, đánh Tần tế nhược Yên. Người tài cũng có khiếm khuyết, chỉ cần “ở mức chấp nhận được” vẫn có thể dùng, nếu hiểu ra được đạo lý này thì sẽ làm đề xuất đại nghiệp“. Trong lịch sử, Trần Bình là thần tử của nhà Hán, tô Tần phò tá nhà Yên, sau lại đến nước Tề làm quan, cả nhị vị này đều cống hiến mưu lược, kế sách khiến đến đất nước của họ trở đề nghị mạnh hơn.

Lần thứ tía vào Kiến An năm 22, Tào Tháo viết rằng: “Theo truyền thuyết những vị anh hùng tài năng đều xuất thân bần hàn, Quản Trọng từng là kẻ địch của Tề Hoàn Công nhưng mà sau được trọng dụng yêu cầu mang lại sự hưng thịnh mang đến đất nước. Tiêu Hà, Tào Sâm cũng bắt đầu từ chức quan tiền nhỏ, Hàn Tín, Trần Bình cũng từng chịu ô danh, bị người đời cười chê cơ mà họ cuối cùng đều giúp đỡ hoàng đế hoàn thành đại nghiệp, ghi danh thiên cổ. Ngô Khởi giết vợ để nhận được tín nhiệm, lên làm tướng lĩnh, dùng tiền thiết lập chức quan, mẫu thân qua đời cũng không trở về chôn cất, mà lại khi ông ở nước Ngụy, nước Tần không dám xuất binh về phía đông, khi ông ở nước Sở thì Tam Tấn (Hàn, Triệu, Ngụy) không dám xuất binh về hướng phái mạnh xâm lược. Lúc ông cố gắng quyền làm việc nước như thế nào đều khiến cho nước kia trở đề xuất cường thịnh, mở mang bờ cõi, những nước khác không dám đến xâm lược.

“Bây giờ vào thiên hạ sao lại ko tồn tại những người như vậy vẫn hoà lẫn vào bách tính chứ? Hoặc những người quyết đoán, dũng cảm, liều mạng chiến đấu với địch, những người có tính cách và thói quen thuộc thô tục, dẫu vậy tài năng cực cao, khí chất khác người có thể làm tướng đảm nhiệm vị trí phòng thủ. Những người từng với ô nhục, từng bị cười chê, từng bất nhân bất hiếu, nhưng lại có bản lĩnh dụng binh đánh trận hay chính trị, mọi người đều phải tiến cử lúc đã hiểu rõ về nhân tài, ko thể bỏ lỡ”. 

Muốn tìm kiếm người tài tất nhiên ko chỉ dựa vào một tờ cáo thị, nhưng bố đạo “lệnh cầu hiền” này tất nhiên cũng không phải không có tác dụng. Khát vọng có thể tìm được người tài giỏi được Tào Tháo viết bên trên cáo thị vô cùng sống động, khiến mang đến người khác không khỏi cảm động. Sự thật cũng là như vậy, chỉ cần có cao nhân đến, Tào Tháo sẽ vô cùng kích động ko thể tự khống chế được, sự vui mừng đều thể hiện lên mặt.

Năm 191, Tuân Úc rời khỏi Viên Thiệu đầu quân mang lại Tào Tháo, được Tào Tháo khen ngợi là “Ngô đưa ra Tử Phòng” (Tử Phòng là Trương Lương, mưu sĩ của lưu Bang, vì vậy ý của Tào Tháo chính là Tuân Úc là mưu sĩ, quân sư của ngài). Kiến An năm thứ 5, Hứa Du cũng bỏ Viên Thiệu đầu quân mang lại Tào Tháo khiến cho ngài vui vẻ ko ngừng, nghe tin Hứa Du đến ngài đã tự mình ra đón, cười nói: “Tử Viễn, khanh đến, đại sự tất thành“.

*
*
*

Đây rõ ràng là huyết hải thâm nám thù, mang đến dù là ai cũng không thể bỏ qua. Mà lại đến Kiến An năm thứ 4, Viên Thiệu không nghe lời răn dạy của mưu sĩ Điền Phong, lãnh hàng chục vạn quân binh tiến về phía nam giới muốn tiêu diệt Tào quân.

Xem thêm: Cách Tính Giá Bán - 3 Cách Tính Giá Vốn Hàng Bán Chính Xác

Trương Tú vốn dĩ là người vì Viên Thiệu bán mạng dẫu vậy trước lúc trận chiến quan Độ diễn ra lại chạy đến quy hàng Tào. Tào Thào làm như không có chuyện gì, chấp nhận Trương Tú quy hàng, còn thăng quan lại tiến chức đến hắn, phong làm Liệt Hầu.

Cách dùng người này quả thật hiếm có, phản ánh được khí độ phi phàm của một nhà chính trị gia.

Cũng giống như Kiến An năm thứ 9, sau thời điểm Tào Tháo công phá thành công đại bản doanh của Viên Thiệu, “Tào Tháo đến khóc trước phần mộ của Viên Thiệu, an ủi sự vất vả của vợ Viên Thiệu, rước báu vật trả lại mang lại những người khác, ban đến tơ lụa vải vóc, lương thực“. Rất nhiều nhà sử học cổ đến rằng đây chỉ là một mưu lược của Tào Tháo vì bé đường chính trị sau này của mình.

Đứng trên góc độ đạo đức Nho gia, cách đánh giá này ko phải ko có đạo lý, cơ mà Tào Tháo là một chính trị gia, chứ ko phải là nhà đạo đức.

Cho yêu cầu Tào Tháo chỉ thông qua hình thức này để chứng minh mang lại người đương thời biết được sau khi ngài đánh bại đối thủ thì vẫn còn lại lòng từ bi trắc ẩn của một anh hùng.

Điều này có tác dụng cảm hóa trung tâm linh và uy nhiếp đối với những đối thủ của Tào Tháo. Đồng thời cũng làm nổi bật khí độ chính trị gia của ngài. Cũng cho thấy tài năng tuyển dụng nhân tài của Tào Tháo phi phàm, rộng hẳn thế tục.