NGỦ NGON, HẸN MAI NHÉ

      41

Biển đam thật rộng lớn, mặc dù nghe lâu rồi nhưng giờ mới đọc vì muốn đọc thử truyện Nhật sẽ như thế nào, và Tịnh đã gục ngã =)))))

Một câu chuyện tình yêu của hai con người bị tổn thương sâu sắc và tự giấu mình trong cái kén, Endo Tsugumi và Areno Sakutaro.

Bạn đang xem: Ngủ ngon, hẹn mai nhé

Tsugumi, một nhà văn không nổi danh và có mối tình kéo dài đằng đẳng mười năm từ lúc hai mươi lăm tuổi. Thế rồi một ngày kia, người yêu bỗng nhiên nói lời chia tay với lí do rất nực cười, bởi vì Tsugumi không thể sinh con được. Một mối tình với xuất phát điểm là đồng tính, vậy mà sau mười năm Shinji lại có thể nói như vậy. Một mối tình mười năm đã kết thúc như thế.

Mười năm, từ lúc hai mươi lăm tuổi, bây giờ Tsugumi đã ba mươi lăm tuổi, tình cảm bao năm của một con người sao có thể nói dứt là dứt được nên anh đã đau khổ biết mấy, không viết nổi được một chữ trong khi sắp đến hạn nộp bản thảo, trong khi ý văn vẫn dạt dào.

Tình huống gặp Sakutaro (hai mươi bảy tuổi) cũng rất tình cờ. Lúc ấy, anh đang buồn bã và gặp một con mèo, và con mèo ấy lại là con mèo mà Sakutaro đang tìm. Và sau một cuộc trò chuyện thì bất ngờ thay, Sakutaro là độc giả rất thích các truyện của Tsugumi. Đọc hết thì Tịnh nhận ra, hóa ra sách đã cứu rỗi được một con người như thế, hai con người đã cứu rỗi nhau như thế. Hai người bọn họ trở thành hàng xóm chung cư như thế, một chung cư cũ kĩ nhưng ấm áp.

Có thể coi Sakutaro là ánh sáng rực rỡ, niềm khích lệ giúp Tsugumi trong khoảng thời gian này. Nhưng Tsugumi cũng mang ý nghĩa to lớn với Sakutaro. Đừng nhìn Sakutaro luôn tươi vui lạc quan mà cho rằng cậu rất vui vẻ bởi đâu ai ngờ được sâu trong lòng cậu lại có nỗi đau quá lớn như thế. Hai con người, từ từ có tình cảm với nhau nhưng đều muốn buông bỏ nó. Một kẻ không muốn yêu và một kẻ không thể yêu.

Nội tâm nhân vật được tác giả diễn đạt rất hay, những chi tiết nhỏ được sắp xếp rất tài tình, rất thích. Hoa sơn trà và hoa trà, cuốn sách “Màn đêm, tỏa sáng”, sổ tay của Sakutaro, ngón tay tan chảy… Từ ngữ đơn giản nhưng rất chân thành, chân thành như con người Nhật Bản. Rất thích những cái cúi đầu, một văn hóa lịch sự của người Nhật Bản, nhưng có những cái cúi đầu lại để che đi vẻ mặt, cảm xúc đang dâng trào.

Xem thêm: Cách Trồng Mướp Đắng Siêu Đơn Giản Cho Quả Sai Lúc Lỉu, Cách Trồng Mướp Đắng Trong Thùng Xốp

Sakutaro không thể yêu vì cậu bị chứng đãng trí sau một tai nạn giao thông. Cậu quên quên nhớ nhớ và càng ngày càng nặng nên không muốn làm người yêu mình tổn thương. Nhỡ đâu có một ngày cậu quên mất người mình yêu thì sẽ ra sao? Người ấy sẽ thế nào? Mình thì sao? Đọc đến đây Tịnh lại nhớ đến một đoản văn rất đau lòng “Quên” của tác giả Ôn Nhu Đích Hạt Tử bên nhà Bạch Nhật Mộng.

Nếu như có thể lựa chọn, người muốn chọn bị lãng quên hay là …… quên lãng?

Nếu như có thể quên đi, người có phải sẽ tình nguyện thử?

Nếu như có thể bị lãng quên, người có phải sẽ cảm thấy vui?

Nếu như, nếu như, ……

Nếu như thật sự có thể, người có phải sẽ đau khổ đến không muốn sống ……

 Bởi vì một chữ mà khiến người đời phải khắc cốt ghi tâm ……

 Tình ……

Thế cho nên cậu quyết định không yêu. Còn Tsugumi vì không muốn trở thành gánh nặng của cậu mà chuyển đi. Thế nhưng trong khoảng thời gian đó anh rất cô độc, dựa vào những kí ức về Sakutaro làm niềm vui.Từng có lúc anh muốn trở về bên cạnh Sakutaro nhưng anh nén lại. Sakutaro thật sự sẽ buông anh sao? Không, hai người đều âm thầm quan tâm nhau, cả hai đều biết nhưng chẳng nói. Để rồi sau hai năm sau, ông của Sakutaro qua đời, Tsugumi quay trở lại và hai người thành đôi dưới trời tuyết lạnh lẽo.

Bảy năm, hai mươi năm, ba giờ.

Bảy năm sống chung hạnh phúc nhất.

Hai mươi năm là thời gian sau khi Tsugumi mất, chỉ còn lại một mình Sakutaro.

Ba giờ là thời gian mỗi ngày Sakutaro tám mươi sáu tuổi nhờ cô giúp việc dẫn mình đến phòng thờ của Tsugumi vì ông đã quên mất người mình yêu. Mỗi ngày đều quên nhưng rồi mỗi ngày đều nhớ lại, cứ lặp đi lặp lại. Hoa sơn trà, hoa trà, ngón tay tan chảy cho tới ngày mình được gặp lại Tsugumi…

Sau khi đọc xong, Tịnh thấy trong lòng rất thỏa mãn, rất ngưỡng mộ tình yêu như thế, yêu nhau cho đến già…

Tịnh thích nhất mấy đoạn phát hiện Ồ, hóa ra anh là “bóng” vì truyện này có khá nhiều gay. Thích đoạn thằng cha Shinji bị mắng khi muốn quay lại, rất sảng khoái. Truyện này sẽ nằm trong list yêu thích trong lòng Tịnh ^^