Trò Chơi Nguy Hiểm Ân Tầm

      32

Mạch Khê tự nhấn mình chưa phải loại con gái tham lam nên mới có để ý đến như vậy. Ở nơi thuộc về mình, cô muốn tràn ngập sự ấm áp, điểm chút mùi hương hoa oải hương. Thỉnh thoảng, từ cửa sổ sẽ được lẳng lặng quan sát dòng bạn bên ngoài, hoặc đã ngồi nghĩ về tương lai.

Bạn đang xem: Trò chơi nguy hiểm ân tầm

Con người, hay thường vào mức tĩnh im mới rất có thể ngồi suy ngẫm. Bởi nhỏ người cũng có thể có giác quan liêu giống động vật, chỉ cần có một chút quấy nhiễu, suy ngẫm sẽ trở thành tưởng tượng…

Một ngày sống Provence thật yên ổn tĩnh. Hàng ngày đều có thể nhìn thấy oải hương, cả đại dương tím biếc như 1 người chúng ta tâm giao hôm mai với cô. Mặc dù rằng lúc đầu cô vẫn muốn bỏ đi, nhưng từ từ lại quen thuộc với cuộc sống thường ngày yên tĩnh như vậy.

Mạch Khê thở dài một tiếng, những tâm tư nguyện vọng sâu kín tan ra cùng với hương hoa nhẹ ngọt, như được bước vào cõi thần tiên ảo mộng. Cô không hề chú ý được phía đằng sau mình, người bầy ông đang đứng yên rất mất thời gian rồi…

Bầu trời đêm đông luôn có một vẻ vào lành. Tuyết rơi cũng rất được coi như một quá trình làm sạch bầu không khí,làm sạch sẽ sự ô nhiễm và độc hại nơi đô thị, cũng tẩy sạch mát đi nỗi buồn bực trong lòng người.

Máy sấy vào tay cô bị bàn tay người bọn ông đem lại. Hắn chưa nói lời nào, chỉ êm ả dịu dàng vén mái tóc cô, rồi bật máy sấy ――

“Ấy…Không cần, tôi tự làm cho được.” từ bây giờ Mạch Khê mới gồm phản ứng lại, kinh ngạc mà mong mỏi lấy lại.

Thân mình chớp nhoáng bị người bọn ông ấn xuống. Khuôn khía cạnh cô đỏ lên, dường như có thể cảm giác được độ ấm trên bàn tay rắn chắn chắn của Lôi Dận. Hắn vừa vệ sinh xong, chỉ quây một cái khăn tắm quanh hông, để lộ ra thân hình cường tráng thuộc làn domain authority trơn láng. Mồi nhử vai rộng lớn, cơ bụng săn chắc, dáng người tiêu chuẩn chiếu vào cửa kính rồi trực tiếp bội nghịch lại trong góc nhìn Mạch Khê.

Quả nhiên, con người chỉ bị một ít quấy rồi nho nhỏ dại thôi, thì sự suy ngẫm sẽ trở thành tưởng tượng. Cô cụp mắt xuống, nhằm mặc người bọn ông bật máy sấy giúp mình hong thô mái tóc độ ẩm ướt. Cô chỉ cảm xúc ngón tay người lũ ông xuyên qua mái tóc mình, không thấy đau hay cực nhọc chịu. Động tác của hắn khiến cô thực thoải mái mà gần như là đã bi thiết ngủ…

Lôi Dận đứng phía sau không hề nói câu nào, chỉ im lặng vắt cô sấy tóc. Mái đầu của Mạch Khê đẹp lắm, mềm mịn như lụa, lúc đầu ngón tay luồn qua cảm hứng rất dễ dàng chịu. Hắn tin dĩ nhiên rằng, phàm là lũ ông phần lớn thích làn tóc phụ nữ, độc nhất vô nhị là thời điểm ngón tay chiếu qua từng lọn tóc…

Đôi mắt hắn sầm lại. Loại cảm giác như tơ như lụa này thật giống như như…thân mình thướt tha của cô trào dâng dưới bàn tay hắn!

Nhìn thấy cô dìu dịu nhắm đôi mắt lại, Lôi Dận không nhịn được mỉm cười, bàn tay cũng vuốt tóc thanh thanh hơn. Hắn nghĩ bản thân vĩnh viễn không thể làm Liễu Hạ Huệ được, độc nhất vô nhị là khi đối mặt với người con gái này. Cô vượt đẹp, lại dễ ợt thỏa mãn, bộ dáng nhì mắt nhắm tịt trông thật hồn nhiên như một đứa trẻ không chút chống bị. Nhưng lại hắn ―― vẫn như cũ, cấp thiết thoát khỏi bạn dạng tính thuộc ham muốn chiếm hữu trời sinh!

Đôi góc nhìn theo tất cả chút ý ý muốn xâm chiếm. Từ mái tóc lại nhìn cho khuôn mặt, khuôn phương diện cô điềm tĩnh như vầng trăng sáng, cái miệng nhỏ tuổi nhắn tương đối cong nhì khóe môi, dòng cằm đầy, xương quai xanh gợi cảm…Làn đầm ngủ mỏng tanh tuy hoàn toàn có thể che được thân thể cô dẫu vậy dáng fan cô thì không bí quyết nào đậy đi được. Lại bởi vì bộ dáng mơ màng của cô, ko chút đề phòng đề nghị để lộ ra rãnh ngực khiến bầy ông điên cuồng. Nhị chân thanh mảnh dài hơi ngả qua 1 bên, trắng nõn, sáng bóng loáng như bao gồm một tầng ánh sáng phủ lên.

Máy sấy hoàn thành lại, lọn tóc lâu năm cũng theo ngón tay Lôi Dận nhưng chảy xuống, ngừng trên đầu vai cô.

Mạch Khê khẽ vuốt mái tóc, quay đầu lại thanh thanh nói, “Cám ơn anh…”

Dường như từ sau thời điểm phát sinh quan hệ tình dục lúc gặp lại nhau, xúc cảm giữa hai người trở bắt buộc thật kỳ diệu. Tuy rằng hắn vẫn hotline cô là “Khê nhi” như trước, nhưng ngữ điệu so với ba thời gian trước thì trìu thích và dường như cưng chiều hơn hết sức nhiều. Còn cô, mang lại đến bây giờ cũng không gọi hắn một giờ “cha nuôi” nữa, ngoại trừ đêm đó, dịp trên giường, hắn ngo ngoe dụ cô call một giờ đồng hồ “Dận”…

Cái chữ này cô thiết yếu nào nói ra mồm được, cũng như cô thiết yếu nào gọi lại tiếng “cha nuôi” vậy. Mang lại nên, số đông mọi lúc, cô điện thoại tư vấn hắn là…anh xưng tôi, tốt lại ê ê, này này…

Cô không biết vì sao lại như vậy, cũng không muốn tâm tình bản thân trở yêu cầu quá phức tạp. Có điều, nhì ngày nay, mỗi khi nhìn thấy bóng dáng hắn, cô lại bất giác nhớ cho lời hắn từng nói mặt tai ――“Khê nhi, anh khôn xiết nhớ em!”

Những lời này mang đến tột thuộc là gồm bao nhiêu chân thành? Hắn nhớ cô, là nhớ như vậy nào? Là lưu giữ cô tuyệt là ghi nhớ ―― thân thể cô? Cô không biết, cũng không dám miệt mài theo đuổi tìm tòi đáp án. Tuy thế cô thiệt sự sợ, sợ lòng mình đang ―― rơi vào hoàn cảnh tay giặc!

Lôi Dận thuận vậy ngồi xuống, ôm Mạch Khê vào lòng, ngón tay như thể rất vô ý mà ba lơn lọn tóc trước ngực cô. Ngón tay êm ấm kia thi phảng phất lại chạm vào da cô, còn cả mừi hương dịu dịu cứ vây rước cô, có theo một sự lôi kéo chết người.

“Khuya rồi, yêu cầu đi nghỉ ngơi thôi.” tiếng nói của một dân tộc trầm thấp vang lên mặt tai cô, bàn tay cũng bước đầu không an phận, cụ thể lộ ra ý đồ đen tối.

Trong lòng Mạch Khê run lên, ý muốn rời khỏi lồng ngực hắn lại bị hắn ôm càng chặt hơn. Cô thở hổn hển, ngoảnh khuôn mặt nhỏ tuổi sang một bên, cắn cắn cánh môi anh đào rồi mất thoải mái và tự nhiên nói, “Anh…đừng do vậy ――”

Người lũ ông vùng sau ôm cô lại càng chặt, thậm chí là còn như thể kích hễ mà muốn nhập từ đầu đến chân cô vào mình. Khuôn khía cạnh anh tuấn áp lên tai cô, chóp mũi nhẹ xuyên qua làn tóc thơm hương, tương đối thở nặng nài nỉ phả qua khiến cô không khỏi run rẩy…

“Khê nhi, anh ao ước em…” tiếng nói của một dân tộc trước sau bình tâm nhưng nghe ra dường như khàn khàn, cùng rất bàn tay quan yếu khống chế trên da thịt cô với hơi thở bên tai ngày dần nặng nhọc.

Lời nói trực tiếp không chút kị dè gì khiến Mạch Khê đỏ bừng mặt, tim đập như mong nhảy thoát khỏi lồng ngực. Cô nhanh nhẹn xoay thân mình lại, sử dụng hết sức lực lao động đẩy hắn ra một chút…

“Tôi, tôi tất cả chuyện muốn nói với anh.” Cô cụp nhanh mi mắt, không dám nhìn trực tiếp vào ánh nhìn hắn. Ánh mắt hắn vượt mãnh liệt, đầy tính xâm chiếm. Cô chưa phải đứa con trẻ ngây thơ, dĩ nhiên hiểu được hắn mong mỏi gì.

“Nói đi.” Lôi Dận thiệt ra cũng không thích ép buộc cô, hình như sợ dọa mang lại cô. Hắn chỉ đưa tay khẽ vén sợi tóc của cô, hít sâu một hơi.

Mạch Khê rút cục cũng ngấc đầu, trong song mắt ẩn chứa một các loại khát vọng nào kia ――

“Tôi…khi nào thì tôi rất có thể gặp cha tôi?”

Đây là mục đích lớn nhất cô sinh sống lại kề bên hắn. Là hắn đang hứa, sẽ chuyển cô đi gặp thân phụ ruột cô. Chỉ bao gồm điều, lâu vì vậy rồi nhưng mà hắn cũng không nói lại chuyện này. Không phải là hắn chỉ ở lại St.Petersburg tứ ngày sao? Cô không muốn tiêu tốn lãng phí từng time nào.

oOo

Chương 10: Nói yêu anh (2)

Lôi Dận chú ý nhìn, sau một thời điểm lâu cũng không lên tiếng.

Lòng Mạch Khê bắt đầu có chút bất an. Nhìn gương mặt quá nút trầm mặc cùng vẻ bình tĩnh khiến người khác cần yếu đoán ra được của hắn, cô ban đầu hoài nghi lời hắn nói tất cả thật xuất xắc không. Nếu phía trên chỉ là dòng cớ của hắn…cô nên làm cái gi bây giờ?

Cho cho đến khi cô bắt đầu kiên định nhận định rằng phán đoán của chính bản thân mình là đúng mực thì ――

“Bây giờ chưa hẳn lúc.” Lôi Dận cuối cùng cũng há miệng to nói ra phần nhiều lời này, ngữ khí bình thản, giống như mặt hồ nước không chút gợn sóng.

Mạch Khê sửng sốt, đôi mày đen hơi nhíu lại, “Không nên lúc? gồm ý gì?”

Nghe hắn nói thế, cô càng thêm tò mò và hiếu kỳ về thân phận của phụ vương mình. Vì chưng sao hắn lại nói như vậy?

Lôi Dận liếc mắt một cái đã chú ý thấu nỗi nghi hoặc của cô, đưa tay vắt lấy bẫy vai cô, “Tóm lại, anh sẽ bố trí để em gặp, không nên nóng vội.”

Lời của hắn luôn khiến kẻ khác cực nhọc hiểu. Dịp Mạch Khê ước ao ngẩng đầu liên tục hỏi, hắn lại cúi đầu xuống, đem nụ hôn châm ngòi cho một đêm triền miên đầy nguy hiểm…

“Ưm…” Khóe môi Mạch Khê khá tràn ra nét bội phản kháng, ngay kế tiếp cô bị người lũ ông thẳng ôm lấy, vững cách tiến vào bên trong phòng ngủ.

Bị đặt lên chiếc giường to lớn, Mạch Khê hoàn toàn có thể nhìn thấy ánh mắt đầy tính đánh chiếm của hắn. Hắn không còn chớp mắt mà nhìn châm bẩm cô, y hệt như thể nhìn một con nai tơ, sẵn sàng cắn nuốt cô vào bụng.

“Anh…Anh còn chưa vấn đáp vấn đề của tôi. Tôi mong muốn gặp phụ vương tôi!” Cô ngồi dậy, rước gối ôm trước ngực. Con người thường vào tầm hồi vỏ hộp thì thường hy vọng có cái gì đấy ôm vào lòng. Chỉ cần một cái gối nhỏ tuổi ôm vào lòng cũng có thể làm nhẹ đi nỗi lòng không an tâm trong cô.

Cô biết mình cần yếu cự giỏi được!

Nếu như bố năm trước, Lôi Dận luôn luôn dùng thủ đoạn cưỡng ép để cô đề nghị hàng phục, thì ba năm sau, Lôi Dận hình như lại càng thêm hiểu tâm tư nguyện vọng cô. Hắn sẽ dùng một các loại phương thức khiến cho trái tim đàn bà đập nhanh, chẳng thể cự hay được sự dụ dỗ, êm ả dịu dàng mà vô lực trầm luân…Hắn tương tự một thanh tìm sắc, duy nhất nhát xuyên thẳng qua lòng cô. Hắn không chất nhận được cô quăng quật qua, không có thể chấp nhận được cô thất thần, cho đến khi xuyên thẳng qua chỗ sâu độc nhất thì giới hạn lại, để cho cô cảm nhận sâu sắc được sự mãi sau của hắn.

“Em muốn gặp mặt thì sẽ chạm chán được, đó là sự tiềm ẩn của anh với em. Gồm điều, nếu như em cảm nhận sự tiềm ẩn đó rồi thì em cũng yêu cầu đoán được…” Lôi Dận cúi bạn xuống, nhàn rỗi tiến về phía trước, giống như một bé sói dồn cô từng bước một đến đầu giường.

Tấm sống lưng mềm mại trực tiếp dán bên trên đầu giường, bàn tay to xoa dịu lên má cô, giờ đồng hồ nói dễ nghe cũng mang theo sự đam mê cực nhọc cưỡng, “Chỉ cần phải có thể ở ở bên cạnh anh, em mong thế nào, ao ước cái gì rồi cũng được…”

Mạch Khê chằm chặp nhìn người bầy ông trước mặt, tướng mạo mạo mê bạn ánh vào hai con mắt cô. Khóe môi mỏng thoáng hiện nay nét cười cợt như bao gồm như không, vòm ngực tản ra đường nét mị lực đầy phái nam tính. Mấy sợi tóc black rủ xuống trước trán mang về cho tướng mạo mạo anh tuấn của hắn thêm vẻ lười biếng. Đôi mắt xanh ma mị chú ý cô, khiến cho cô ko tự chủ muốn rời tầm mắt đi tuy thế không tài nào có tác dụng được.

Cô cụ thể nhìn thấy ―― đáy mắt hắn nổi lên vẻ ham mong muốn đến è trụi, trực tiếp!

Hắn hy vọng muốn gìn giữ cô bên cạnh, tính cả lời nói thản nhiên phần đông mang theo sự rượu cồn tâm.

“Tôi…” trong nháy mắt, Mạch Khê nổi lên xúc cảm đề phòng. Đang lúc muốn thoát ra khỏi lại bị hắn kéo vào lòng, cô liền mau chóng áp chế cảm hứng đó trong lòng. Người lũ ông này hết sức nguy hiểm, cô chuẩn bị rơi vào ánh mắt hắn rồi.

Không kịp phòng ngừa bị ôm vào vòng tay rét bỏng, cô cảm xúc được bàn tay mạnh bạo đang áp trên sống lưng cô, chóp mũi cô cũng tràn ngập mùi hương nam tính thuộc về riêng rẽ hắn. Mùi hương này tương tự như chính hắn, tao nhã đến mê người, khiến người không giống say mê.

“Khê nhi…Có trời bắt đầu biết, anh không muốn cho em sợ anh.” xúc cảm được cảm giác của cô, mặt môi người bọn ông đậm ý cười, lại lộ ra vẻ bất đắc dĩ, đôi mắt thâm trầm, mị hoặc vô cùng.

Bàn tay rắn như fe nâng khuôn khía cạnh cô lên, bàn tay kia thì càng thêm suồng sã ôm siết lấy vòng eo bé dại nhắn của cô, giam cả người cô vào phạm vi chỉ nằm trong về bạn dạng thân hắn. Sau đó, hắn trẻ trung và tràn trề sức khỏe nói một câu tương tự bùa chú ma thuật, “Anh chỉ ý muốn cho em rõ, người lũ ông đặc biệt quan trọng nhất trong sinh mệnh em, chỉ hoàn toàn có thể là anh!”

Lời nói chắc chắn, tràn ngập sự từ tin khiến cô gớm sợ, trong những lúc nhất thời quên giãy giụa, chỉ hoàn toàn có thể mở to hai con mắt đen láy chú ý người lũ ông trước mắt, rung hễ mãnh liệt. Bố năm trước, sự bá đạo trong đậm chất cá tính hắn chưa từng thay đổi. Cha năm sau, sự bá đạo này lại càng thẳng hơn, lại tăng lên sự mị hoặc khiến phụ nữ không thể cự tuyệt nổi. Nhất là song mắt mê hoặc đầy nguy khốn kia…Cô có cảm hứng thật mãnh liệt, thật giống hệt như con thiêu thân lao đầu vào lửa, biết rõ là nguy hiểm, là cấp thiết sống sót, tuy nhiên ―― vẫn không thể kiềm chế mà mong muốn hãm sâu trong đó!

Những lời này, ba thời gian trước đây hắn cũng đã từng có lần nói qua. Trường hợp như tía năm trước, nó khiến cho cô hại hãi, thì bố năm sau, lại khiến cho cô sự rung động khó khăn tả, lại như thể có nỗi chua xót nho nhỏ tuổi tan ra…

Mạch Khê tương đối chớp hàng mi. Người đàn ông này ―― chưa phải là bạn cô rất có thể yêu được.

Cô dùng sức cắm cắn song môi hồng nhuận như thể để trừng phạt bao gồm mình. Cô không thể khiến cho người bầy ông này tiến vào lòng mình!

Bộ dáng vẻ của cô khiến cho Lôi Dận chấn động không thôi, lại ôm cô chặt hơn. Cả thân mình cô kiều mỵ mượt mại, tản mát ra hương thơm hoa, mê fan trí mạng! Đôi đôi mắt hắn sầm lại. Hắn nâng khuôn phương diện cô lên, cúi đầu xuống bắt rước hai cánh môi đỏ bừng làm tù binh, đầu lưỡi linh hoạt ko chút khách khí mà đi vào thăm dò.

Trong phút chốc hơi thở giao hòa khiến cô không ngoài chấn động. Hơi thở bá đạo của người đàn ông vây đem cô, đầu lưỡi đảo qua hòn đảo lại cũng khiến cho lý trí cô bay đi hết…Cô độc nhất vô nhị thời cô chút loạn ý, tất cả chút mê tình, trái tim cũng ko tự chủ được mà lại đập cấp tốc hơn cực kỳ nhiều. Giây tiếp theo sau cô đột nhiên bứng tỉnh, tận sâu trong lòng lòng dâng lên cảm hứng sợ hãi, vội vàng vàng sử dụng sức đẩy người đàn ông trước mặt ra.

“Khê nhi, anh mong mỏi em!” Lôi Dận khóa chặt lại góc nhìn trong veo như hồ nước kia, song môi nói ra ba chữ kiên định.

Mạch Khê thở gấp…

“Trong lòng anh, quý hiếm của tôi…cũng chỉ bao gồm trên giường. Bất luận là ba năm kia hay ba năm sau…” Đôi môi đỏ mọng hé mở, bao gồm chút vất vả nhưng mà nói ra từng lời, giờ đồng hồ nói nhẹ nhàng nhưng có vẻ khô khốc.

“Em không đúng rồi!” Lôi Dận không giận, ngược lại còn cười, bên môi là ý mỉm cười nhè nhẹ. Ngón tay khiêm tốn dài vuốt nhẹ cánh môi đỏ mọng, rồi đủng đỉnh hạ xuống dừng lại trên vị trí trái tim cô, ngôn ngữ trầm rẻ cũng vang lên ――

“Thứ anh muốn không những có thân thể em, ngoại giả cả ―― trái tim em nữa. đó là chỗ này!”

Như là bị năng lượng điện giật, vào nháy mắt, Mạch Khê như chấm dứt thở. Câu nói phía sau như là chiếc khóa cứng ngắc khóa chặt lấy lòng cô. Toàn bộ cơ thể cô bị ôm siết lấy thật chặt, cô thậm chí là một chút phản chống cũng không làm cho được.

Thậm chí, ngón tay dừng trên ngực trái của cô đang cố tình chui vào trong…

oOo

Chương 10: Nói yêu thương anh (3)

Rốt cục Lôi Dận cũng cúi đầu, lần đồ vật hai khóa lại cái miệng nhỏ dại nhắn mê người. Nụ hôn nữ tính này khiến cho người ta say mê, rồi lại bá đạo khiến cho người ta run sợ. Hắn triền miên chuyển đẩy chiếc lưỡi thơm tho của cô, mặt khác như ý muốn hút hết hơi thở trong miệng, khiến cô mơ màng, cả đầu trống rỗng, ko tự chủ được mà say sưa trong sự kích thích cùng “nhu tình mật ý”.

“Ưm…” trong khi mơ màng, cô cảm thấy được bàn tay hắn lờ lững trượt xuống, kéo làn váy đầm lụa mỏng manh của cô ra, để lộ làn da mịn màng nhung tuyết…

Hành động này khiến cho Mạch Khê khôi phục lại được vài ba phần ý thức. Cô nhịn không được liền cựa quậy người, lại ko phát hiện ra rằng, hành vi đó làm cho bộ ngực đầy đặn rửa xát vào ngực hắn, khiến dục hỏa hắn càng bùng lên mãnh liệt hơn.

“Khê nhi, em đẹp mang lại mê người…” Lôi Dận rời song song môi sưng đỏ vày bị hôn, vạc ra một giờ thở dài.

Không hóng cô đáp lại, bàn tay hắn mang ra thứ vật cản vật cuối cùng, làm cho hai đống tuyết trắng cùng hai nụ anh đào hiện ra. “Cảnh xuân” trước mắt không còn bị bịt đậy gì nữa.

Hai thai ngực căng tròn phập phồng với nhịp thở, nhị nụ hoa hồng hồng dưới ánh đèn nhẹ nhàng diễm lệ vô cùng. Lôi Dận thanh thanh cúi đầu ngậm lấy một nụ hoa, khẽ cắn, bàn tay to không chịu đựng yếu vắt mà vuốt ve sầu một nụ hoa còn lại.

“A…” Mạch Khê ko tự công ty được thở bạo phổi ra một giờ đồng hồ rồi cắm chặt môi dưới. Xúc cảm kích thích khác nhau ở phía 2 bên ngực khiến cho lý trí cô phiêu đãng đi đâu mất, lại chỉ có thể cắn chặt môi, biểu hiện ý chống cự sự xâm phạm của hắn.

Xem thêm: Viết Đoạn Văn Tiếng Anh Về Sở Thích Bằng Tiếng Anh, Đoạn Văn Mẫu Viết Về Sở Thích Bằng Tiếng Anh

Dường như bất mãn với vẻ ẩn nhẫn của cô, bàn tay hắn buông ra, như nhỏ rắn linh hoạt mà trực tiếp dò hỏi vào thân hai chân cô.

Thân bản thân Mạch Khê run lên, theo phản bội xạ tự nhiên và thoải mái mà khép chặt hai đùi lại, bàn tay nhỏ bé tương đối đẩy lồng ngực hắn ra.

“Khê nhi…Không sao cả! Anh chỉ mong muốn yêu em…” Lôi Dận cười cợt nhẹ. Chú ý khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường bên dưới, trong đôi mắt hắn hiện ra vẻ nuông chiều rõ ràng.

Đôi mắt thâm tình như biển khơi kia khiến cho cô chấn kinh, bàn tay sẽ phản chống như bị hắn thôi miên, liền mất tức thì đi khả năng kháng cự. Trong tâm hơi chua xót theo lời hắn nói ra. Hắn yêu…đến tột cùng là chỉ loại gì?

Lôi Dận lại cúi đầu, từ đề xuất cổ trắng nõn trượt một con đường xuống, buông ra từng nụ hôn nhỏ tuổi vụn. Khi nụ hôn đến thai ngực cô thì có mạnh dạn mẽ hơn hoàn toàn như là muốn ghi đậm vết ấn trên lô tuyết trắng, rồi lại cho một nụ hồng nhỏ…

“Ưm…a…” Mạch Khê hoàn toàn không kháng cự được sự gọi mời như vậy. Thân thể mềm mịn và mượt mà lại càng căng cứng hơn, đôi môi đỏ mọng đựng ra các tiếng khóc nhè kiều mỵ. Nhị bàn tay nhỏ bất giác ôm lên cổ hắn, lại đan vào mái tóc đen dày. Trong khung người cô dần dần dấy lên một xúc cảm hư không, cũng chính là khát vọng.

Mái tóc lâu năm nhẹ nhàng xõa tung bên trên hai gò ngực, khuôn mặt cũng bị mấy lọn tóc lòa xòa che lên lại càng thêm vẻ dễ dàng thương, kiều diễm khiến cho người ta không thể nào rời ánh nhìn đi được.

Lôi Dận nhìn thật cẩn thận dung nhan tốt diễm mặt dưới. Đôi môi hồng nhuận như cánh hoa tươi, hai con mắt đen yêu mị lại nhuốm đầy màn sương dục vọng; trong đôi mắt mê man ấy còn ẩn chứa những bi đát không thể nói ra.

Ánh đôi mắt điềm đạm đáng yêu và dễ thương kia khiến cho hắn không nhịn được và lại cúi đầu hôn lên môi cô. Hai người dùng nụ hôn này cơ mà giao hòa hơi thở cùng với nhau, khiến lý trí của kẻ thù tiêu tán.

Mạch Khê nhắm chặt đôi mắt đang ẩn sự lúng túng lại. Bàn tay nhỏ vô lực mà cầm lấy bẫy vai hắn. Từ đầu đến chân cô mềm mại ra trong trái tim người bọn ông, trong lúc mơ hồ dường như còn ko nhớ rõ bao gồm mình nữa.

Cho cho đến lúc người đàn ông đè hẳn lên trên người cô, nhì bàn tay khỏe khoắn nắm chặt đem hai đùi cô…

“Đừng…” cảm hứng được sự nóng bỏng vô cùng đang để giữa nhị chân mình, cô không nhịn được kêu khẽ lên một tiếng.

“Đừng xấu hổ, vô cùng đẹp…” Hắn nói nhỏ, hai con mắt xanh càng thêm rạm trầm, như thể phương diện nước trong. Hắn cúi đầu, lại thở ra khá thở đầy nam tính, nhịn ko được mà đưa tay vuốt khẽ cánh hoa non mượt kia…

“A…” suy xét của Mạch Khê bỗng dưng bị khoái cảm đánh tan. Trong nháy mắt thời điểm hắn ko kìm lòng được nhưng mà cúi đầu hôn lên cánh hoa mềm, tương đối thở nóng rực phả ra, cô ko tự công ty được cơ mà thét lên.

Thân thể mềm mại vô thức mà ưỡn lên, bàn tay nhỏ tuổi túm thiệt chặt lại ga trải giường. Ngọn lửa bùng cháy trong cơ thể, nhưng sâu tận trong lòng lòng lại có tiếng hét thức tỉnh.

Không được! Cô không muốn chìm đắm như vậy. Tuy nhiên mà…Vì sao, cô thiết yếu ngăn cản trở được người đàn ông này nổi lên ngọn lửa trong mình? Đôi mắt khiếp hãi nay cũng đã dâng lên ngấn nước. Lôi Dận của tía năm sau khiến cho cô đo đắn phải làm gắng nào, sau cuối vẫn chỉ cần bất lực…

“Khê nhi, nói yêu anh…” Lôi Dận ngấc đầu, quan sát khuôn mặt si mê của cô. Vẻ bất lực của cô y như một con vật nhỏ tuổi đáng yêu khiến tim hắn bồi hồi vô cùng. Hắn muốn đạt được càng các hơn, ko chỉ đơn giản và dễ dàng là thân thể cô!

Là cái gì?

Đôi mắt u ám nhìn người đàn ông phía trên. Cho đến lúc hắn áp toàn bộ cơ thể lên người cô, hình tượng nam tính đụng vào khu vực non mượt thì cô bắt đầu phản ứng lại được…

“Không…Anh quan yếu yêu mong tôi vì thế được…”

“Có thể. Anh bao gồm thể.” Lôi Dận nhìn chằm chặp vào song mắt hoảng loạn của cô, không làm cho cô tất cả nửa điểm trốn tránh. Tiếng nói của một dân tộc trầm thấp mang theo mơ ước mãnh liệt lại một lượt nữa kiên định vang lên ――

“Nói em yêu anh!”

“Không! Không!” Ngực Mạch Khê quặn thắt lại. Đôi môi đỏ cố gắng nuốt lại tiếng khóc nức nở, bàn tay mềm sử dụng sức tiến công vào lồng ngực hắn. Đôi mắt trong veo lại quan sát vào cặp đôi mắt xanh ma mỵ kia mà khẩn cẩn, “Đừng xay tôi…Đừng thúc ép tôi như vậy!”

Sao hắn lại có thể đưa ra loại yêu ước đó? Hắn hiểu rõ cô thống khổ, lại bá đạo yêu cầu như vậy? Hắn quá xấu xa, khiến cho cô mong muốn trốn đi rồi lại ko đành lòng rời khỏi. Sao hắn có thể muốn chiếm cả lòng cô, ý muốn lấy đi cả nơi bình yên duy nhất?

“Khê nhi, anh vẫn để em cam trung ương tình nguyện nói ra số đông lời này.” Bàn tay người đàn ông cầm chặt lấy đôi bàn tay đang phòng cự, đè xuống. Tiếng nói của một dân tộc trầm rẻ của hắn vang lên mặt tai cô thật rạm tình, đồng thời, hắn thẳng lưng, cần sử dụng sức đâm thiệt sâu vào khung hình cô…

“A ――” Mạch Khê ngửa đầu kêu lên một tiếng xuất xắc vọng, một giọt lệ trong veo cũng lặng lẽ chảy nhiều năm xuống.

“Khê nhi…” Lôi Dận ngẩng đầu, thu hình ảnh giọt lệ cơ vào đáy mắt, nhịn ko được mà lại thở lâu năm một tiếng.

Bàn tay nhỏ dại bé của cô ý được bàn tay to béo kia ráng thật chặt. Nước mắt rơi lại càng những hơn…Cô thực sự lừng chừng phải đương đầu với người bầy ông này như thế nào, người bầy ông quấy rối cục bộ tâm tứ cô.

“Khê nhi, đừng khóc, anh sẽ đau lòng…” Lôi Dận phát âm nhầm. Hắn tưởng sự thô lỗ của mình khiến cô bị đau buộc phải nhịn xuống dục vọng đang điền cuồng gào thét. Đôi môi mỏng dính khẽ hôn lên giọt nước mắt, cũng chính là thu hết hồ hết nỗi rấm rứt cùng bất lực của cô ý vào lòng.

Nhịn một dịp lâulàm phần lớn giọt các giọt mồ hôi rịn đầy trán hắn, lại nhỏ dại xuống hòa với nước đôi mắt của cô. Mạch Khê nâng ánh mắt vào cặp mắt xanh lục thâm trầm kia, tởm hãi lúc thấy trong đó toàn một vẻ dịu dàng cùng đau lòng. Cô vẫn nghĩ bọn ông đối với phụ nữ đều chỉ gồm nhục dục, chưa bao giờ biết một người bầy ông trong những khi hoan ái lại hoàn toàn có thể toát lên vẻ thuần túy như vậy, ánh mắt dịu dàng không vấy mùi dục vọng!

Ba năm trước đây, hắn bao gồm từng như vậy này không?

Hắn đối với Bạc Cơ cũng dùng ánh nhìn này? Như vậy…còn bà bầu của cô? tất cả nhìn thấy ánh nhìn này tuyệt không?

oOo

Chương 10: Nói yêu thương anh (4)

Nơi mềm mại nhất như thể bị một luồng kích thích, gần như đau nhức, lại sở hữu chút ngọt ngào. Bên cạnh đó cô không quá sự phát âm được vì sao mình lại cam vai trung phong tình nguyện.

Đây không hẳn là căn do để cô nghỉ ngơi lại cạnh hắn, chỉ có điều, người như hắn lý do lại tất cả loại êm ả dịu dàng như vậy mà khiến cho người ta cấp thiết cự xuất xắc được?

Thân mình Mạch Khê từ từ thả lỏng, như thể sẽ đắm chìm ngập trong sự êm ả dịu dàng kia. Có điều, cô căn bạn dạng không thể nói ra yêu cầu so với hắn…

Đột nhiên, cô nâng bàn tay bé dại bé lên, lừ đừ rãi để lên bả vai hắn…

“Khê nhi…” Người bọn ông khẽ kêu lên. Đầm lầy êm ấm kia của cô ý cứ teo rút cấp tốc như thể ước ao nuốt chửng rước dục vọng của hắn, lại quá ướt át khiến hắn cần thiết chịu nổi.

Từng hồi xâm nhập mãnh liệt khiến hồn phách Mạch Khê ngoài ra tan đi đâu mất, ý thức cũng bặt tăm không còn, chỉ hoàn toàn có thể nâng thân mình nhỏ nhắn đón nhận lấy người đàn ông trên người.

Lôi Dận cố hai cánh tay miếng khảnh của cô áp tột đỉnh đầu, khắp cơ thể đè lên thân thể mềm mại và mượt mà mê tín đồ kia. Thực sự, cô đem về cho hắn sự thoải mái, thỏa mãn nhu cầu vượt xa hầu như người thiếu phụ trước đây!

“Thích không?” Nhìn chú ý vào khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hắn rẻ giọng hỏi.

“A… Thích…” Mạch Khê hoàn toàn trầm luân, hai con mắt đã sớm không thể thấy sự thức giấc táo. Đôi môi đỏ cũng thuận theo lời hắn mà lại kêu lên các tiếng nỉ non.

“Khê nhi, call tên anh!” Câu vấn đáp của cô khiến hắn thực vừa lòng. Bàn tay đang cố kỉnh lấy cổ tay cô cũng buông ra, cưng nựng khuôn mặt vẫn đỏ bừng hết sức xinh đẹp, mê đắm mà hôn lên vầng trán thanh tú.

“Ưm…Lôi…Dận…” Đôi môi hé mở điện thoại tư vấn thành một chuỗi đều tiếng yêu mỵ, lại thanh thanh như giờ đồng hồ lòng không thích rời xa….để rồi trút bỏ hết thảy.

Sự thiệt là cô ngoài ra chỉ là một cô bé mới quen thuộc với mùi hương nhục dục, chỉ biết theo phiên bản năng mà đón nhận lấy hắn.

Lôi Dận nhìn người con gái mê man dưới thân, lại nhẹ nhàng cơ mà đụng đụng vào làn domain authority tuyết trắng của cô ấy theo mỗi lần xâm nhập. Bộ dáng mị hoặc cùng đôi mắt còn ứ đọng lệ tê đã cướp đi thần trí hắn, rốt cục khiến cho hắn đánh mất chính mình.

Bàn tay nhỏ tuổi bé ôm chặt đem bờ vai người lũ ông. Cô khá mở mí đôi mắt với mặt hàng mi dài ra, cả cố giới chỉ từ sự mơ hồ, mông lung. Chỉ nhìn thấy ví dụ khuôn mặt anh tuấn cùng đôi mắt ma mỵ rạm tình đang quan sát cô, sau cùng cô cũng tất yêu kháng cự được, cam trọng tâm tình nguyện nhưng sa vào tận sâu trong vũng nước xanh lục không thấy lòng kia.

Trong không gian vang lên thứu tự tiếng gầm dịu của người bầy ông thuộc tiếng cô gái kêu khẽ. Trên giường, nhì hình bóng phối hợp khăng khít, hòa hợp. Cơ mà trong tịch liêu, nhị linh hồn như sẽ hòa vào nhau, trong hai góc nhìn cũng không còn thấy điểm riêng rẽ biệt….

Lúc cô kinh hãi thét lên một tiếng thì trong khung hình lại càng siết chặt hơn, khiến hắn hừ dịu một tiếng, không kiềm chế được.

“Khê nhi, em là của anh.” Hắn cúi đầu gầm nhẹ, bá đạo tuyên bố bên tai cô, sau cú thúc hung hăng cuối cùng thì cũng phóng ra lấp lánh nóng bỏng vào sâu trong khung hình cô…

“Dận ――” Đôi môi Mạch Khê vô thức mà lại hô lớn tên hắn, đồng thời cũng là lúc được đưa tới đỉnh dục vọng. Cảm xúc sảng khoái mãnh liệt kia khiến cho cô đùng một phát như nổ tung ra, phá hủy mọi giác quan cùng lý trí cô. Bàn tay bé dại bé vẫn gắng chặt mang đầu vai hắn, móng tay trên bàn tay mảnh dẻ cũng bấm thật sâu lên bả vai rắn chắc.

Từ môi Lôi Dận bật ra một tiếng cười cợt nhẹ. Hắn khẽ vuốt lên khuôn mặt nhỏ dại nhắn thất thần của cô, rồi tự nhiên rút ra khỏi cơ thể cô, kéo cả thân thể mượt mà vô lực lại khiến toàn bộ cơ thể cô xoay úp, gửi tấm sườn lưng tuyết trắng về phía tầm đôi mắt hắn.

“Đừng…” Toàn thân căng thẳng chỉ rất có thể để mặc hắn chuẩn bị xếp, Mạch Khê rên khẽ vài tiếng. Hắn mong làm gì?

“Anh sẽ làm cho em càng thích hợp hơn…” bên tai cô truyền cho tiếng mỉm cười nhẹ tà mị của người đàn ông.

Hắn nửa quỳ giữa hai chân cô, bàn tay khổng lồ ngay mau chóng nhấc một chân bé nhỏ dài của cô lên…

“A… Đừng…” quan trọng tưởng tượng được phương thức lấn chiếm này, Mạch Khê bỡ ngỡ mở khủng hai mắt. Cô chỉ có thể bất lực nằm sấp sấp xuống, sức nặng trĩu của nửa bạn đè lên giường. Cô hoàn toàn mẫn cảm, ngay từ đầu đã ko thể chịu nổi khoái cảm mãnh liệt, đã sớm thừa qua giới hạn của khả năng chịu đựng, đôi môi cũng bởi thế mà kêu lên một giờ đồng hồ cự tốt xen lẫn tương đối thở cấp gáp.

“Khê nhi…Khê nhi của anh…” Lôi Dận cúi người, như tôn thờ nhưng mà hôn lên sống lưng uyển chuyển, white mịn. Đôi đôi mắt bị mấy lọn tóc che đi của hắn sẽ sớm in tự khắc hình ảnh tuyệt diễm của Mạch Khê. Mừi hương của cô, sự thướt tha của cô đều để cho hắn điên cuồng, không thể tương khắc được tốc độ ngày càng sớm của nửa thân dưới.

“Ư…” Mạch Khê cảm xúc mình sắp ngất xỉu đi. Sức mạnh của người bầy ông dấy lên một bé sóng lớn tưởng trong khung hình cô, khiến cô không hiểu nhiều vì sao lại chảy nước mắt. Cô từ chối làm mang đến mái tóc lâu năm rủ xuống trước khía cạnh thật lòa xòa, chỉ có thể dưới thân hắn cơ mà thở hổn hển, yêu cầu cầu xin…

Cô không thể phân rõ đấy là thống khổ hay vẫn là thoải mái. Những lần hắn đâm vào cứ như thể hy vọng xuyên thấu qua khung người cô vậy, tiến sâu vào tận linh hồn; trong phút giây giao hòa kinh chổ chính giữa động phách, làm cho cả hai phần nhiều run rẩy ko thôi!

Giữa thời điểm vô lực khiên chế được hồi hoan ái, vào đầu mạch Khê chỉ từ lại một ý niệm duy nhất…Có lẽ, thật sự cấp thiết lại trốn kị Lôi Dận được. Đúng như lời người bọn ông này nói, tự nay sau đây hắn đang trở thành chúa tể trong sinh mệnh cô!

————————————

Tâm tình hiện nay của Mạch Khê chỉ hoàn toàn có thể dùng một trường đoản cú “mâu thuẫn” để hình dung. Thường xuyên thường chính là như vậy, sau khi vui miệng trầm luân thì lại chẳng biết phải làm gì. Cảm xúc này thực xứng đáng sợ, gần như ăn mòn cả con người cô, khiến cho tâm tình cũng bất an vô cùng.

Ngày sắp bong khỏi St.Petersburg, cô đột nhiên có điểm ko nỡ. Mặc dù rằng cô chỉ nên khách qua mặt đường tại tp này mà lại lại bị mảnh đất nền nơi đây khiến cho mê say, nặng tình.

Thừa dịp Lôi Dận đi họp hội nghị, cô liền lượn phố hít thở chút không khí trong lành. Lúc này không bao gồm tuyết, ánh chiều tà chiếu lên lớp tuyết cũ gồm phần chói mắt. Tương lai Lôi Dận mong mỏi đưa cô rời ra khỏi nơi này, trong lòng cô vô cùng mâu thuẫn, cũng trù trừ là từ chối hay ra ra quyết định cùng đi cùng với hắn…

Chuyện có tương quan đến thân phụ chỉ tất cả Lôi Dận new biết được, cô đắn đo tình hình thực tiễn khi quay trở lại lần này như vậy nào. Bạc Tuyết bảo kia tất cả còn vóc dáng xinh đẹp, mê hoặc không? fan làm vào tòa thành, bác Hàn Á, anh Thiên Luật, còn cả đồng nghiệp trong công ty DIO và chúng ta đại học. Còn có…người bạn tốt nhất có thể của cô – Đại Lỵ…

Nghĩ mang lại đây, Mạch Khê thầm thở lâu năm một hơi. đông đảo tấm cửa ngõ kính thủy tinh xa hoa phản chiếu khuôn mặt bé dại nhắn khá u bi thiết của cô. Quan sát thất thần một hồi lâu, cô chuyển tay khẽ xoa nhì má, lại vào phút lơ đãng mà nhận thấy một bóng dáng thân quen thì ngay lập tức chấn động. Cô lập tức xoay đầu lại quan sát xung quanh, không sai chút nào mà chú ý vào bóng dáng vừa new lên xe…

Đại Lỵ?

Mạch Khê mở to nhì mắt. Là vì cô quá ghi nhớ cô ấy sao? Là ảo giác thật thà hay vẫn chính là cô quan sát lầm người?

Không đâu! tuy rằng ba năm rồi không gặp, tuy thế bóng sống lưng Đại Lỵ trong ký kết ức cô vẫn như còn new nguyên!

Cô không còn nghĩ ngợi, thẳng lên một chiếc taxi rồi bảo tài xế xua theo cái xe phía trước!

Chiếc xe con quay ngược lại, trải qua khu phố phồn hoa, lại qua đông đảo tòa kiến trúc cao chọc trời. Cuối cùng, xe pháo dừng ở 1 nơi nhìn thoáng qua kiểu như một vỏ hộp đêm.

Còn chưa tới đêm, mới chỉ nhọ mặt người nhưng địa điểm này vẫn đầy xe pháo đỗ. Chú ý kỹ một chút ít thì thấy những chiếc xe bên ngoài vô cùng sang trọng, xa hoa. Không khó để xem ra hộp đêm này cao cấp đến nút nào.

Mạch Khê xuống xe, đần ngơ chú ý tòa nhà trước mắt. Vị trí này xa hoa không giống như những hộp tối thông thường, kiến trúc có vẻ giống với một hội quán mang lại thương gia hơn. Chỉ có điều…cô không hề nhìn nhầm. Cô gái kia chính xác là Đại Lỵ. Lý do cô ấy lại mở ra ở St.Petersburg? Lại còn tại một nơi như vậy này?

FY:Tâm lý ghen của chú ý Lôi thực to =)))) biến đổi thái đến cả cách tị =))

+ Lại H, Hồi 6 các H vượt =)))))))))) cùng sến bị tiêu diệt được =3=

+ chúng ta nào reviews cho mình truyện gì ấy nhỉ, truyện gì mới làm được 20 chương á /___ Hôm nọ định trả lời mà bận quá quên mất, giờ đồng hồ lại băn khoăn đang sinh hoạt đâu. Nếu tất cả đọc được cái này thì cho doanh nghiệp lại tên truyện kèm links convert và blog đã có tác dụng truyện đó trước nhé.

https://fb88.world/ | https://nhacai789bet.co/ | 567live XoiLac TV | Kubet