Xinh đẹp như vậy mà lại là alpha

      18
Lạc Tinh Vũ tự nhận là "quan hệ tốt" ngồi lì vào phòng Nguyên Dục thẳng đến mười rưỡi.

Bạn đang xem: Xinh đẹp như vậy mà lại là alpha

Bởi vì ký túc xá mười một giờ cắt điện, cậu còn phải về phòng tắm rửa mang lại nên rất không tình nguyện mà rời đi.

Lúc gần về, Nguyên Dục bảo cậu gửi tài liệu ôn tập mang lại mình. Lạc Tinh Vũ chỉ nói một câu "Tôi để máy tính ở chỗ cậu" rồi rời đi. Sau khoản thời gian Lạc Tinh Vũ đi về, hắn cũng đứng dậy đi tắm rửa một cái, sau đó lại tiếp tục ngồi đối diện máy tính, ôn tập đến tận khuya.

Buổi tối ngày hôm sau, Lạc Tinh Vũ lại ôm mì gói cùng đồ ăn vặt đến ký túc xá của Nguyên Dục.


Nguyên Dục nghĩ lại thái độ cả ngày nay của cậu, cũng không biểu hiện ra chút thân thiết nào. Tối hôm qua chờ Lạc Tinh Vũ về rồi, hắn liền chuyển tiền qua đến cậu, còn lịch sự mà cảm ơn. Lấy quan hệ bạn học bình thường của nhị người trước đó, buổi sáng vì muốn tránh đông người, nên hắn đã đến nhà ăn tải bữa sáng từ rất sớm, sau đó với về phòng học. Lúc Lạc Tinh Vũ tới lớp còn nhì nhèo oán giận, hắn cũng chẳng buồn để ý đến.

Nguyên Dục nhìn bộ dáng Lạc Tinh Vũ vùi đầu ăn mì gói, tìm không ra vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu.

Hắn không muốn có quá nhiều tiếp xúc với cậu.

Xem thêm: Dạy Cờ Vua: Tuyệt Chiêu Chơi Cờ Vua Thắng Nhanh Từ Khai Cuộc

Hôm ni Lạc Tinh Vũ cài đặt vài loại mì gói mới, không cay, nhưng so với vị hải sản thì ngon hơn nhiều. Cậu ăn đến vô cùng ngon miệng, lại phát hiện Nguyên Dục chưa ăn được mấy miếng.

"Cậu không ăn à?" Lạc Tinh Vũ hỏi, "Có phải không thích vị này hay không? Tôi còn rất nhiều vị khác, nếu không cậu đổi một loại khác xem."

"Không cần đâu." Nguyên Dục lấy lại tinh thần, rũ nhỏ ngươi nhìn bát mì của mình, vào giọng nói lộ ra nồng đậm xa cách, "Cảm ơn."

Nhưng cố tình Lạc Tinh Vũ lại nghe không ra, khoát tay nói: "Hai ta còn ai với ai nữa mà cậu phải nói cảm ơn suốt ngày, làm đến xa lạ như vậy làm gì. Tôi nói cậu nghe này, hôm qua cậu chuyển tiền đến tôi không nói gì, vốn dĩ còn định chuyển lại cho cậu nhưng về sau suy nghĩ, cảm thấy chuyển tới chuyển lui có vẻ rất tính toán đưa ra li, huống hồ tôi cũng không muốn khiến cậu có thêm gánh nặng. Nhưng mà tôi vẫn muốn nói với cậu một tiếng, thật sự là không cần thiết. Bữa hôm ni tôi mời, nếu cậu lại chuyển tiền cho tôi, tôi nhất định không nhận đâu đấy."

Nguyên Dục: "......"

Vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu.

Mặc dù ăn uống cũng không thể chặn được cái miệng luôn mài mài chít chít của Lạc Tinh Vũ, nhưng đến lúc Nguyên Dục bắt đầu ôn tập, cậu lại có thể yên tĩnh đến mức giống như không tồn tại. Cậu chống đầu ngắm nhìn Nguyên Dục, rồi lại ngó vào màn hình máy tính, chưa đến một lúc đã nhàm chán mà gục đầu xuống bàn.

Thời điểm này cậu vốn dĩ sẽ tới quảng trường Thái Dương để hóng gió, trượt ván, có vô dụng hơn nữa cũng có thể đến sân thể dục đi bộ nhị vòng, còn có thể hẹn vài người bạn đi đánh bóng rổ. Tính cậu không quen ngồi một chỗ, ngày thường ngoại trừ ngủ thì hầu như không có lúc nào ngồi ngốc ở ký túc xá. Hiện tại bởi vì chân bị thương mà hoạt động giải trí nào cậu cũng không tham gia được.

https://fb88.world/ | https://nhacai789bet.co/ | 567live XoiLac TV Ibet888